CỔ PHẦN RUỘNG THẠCH
PHẦN BA: ĐẾ CHẾ DƯỢC LIỆU
Chương 51: Đất Lạ
Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Thắng bon bon trên con đường đèo quanh co dẫn vào Điện Biên.
Cảnh ngồi ghế phụ, mắt dán ra ngoài cửa sổ. Hai bên đường, những dãy núi trùng điệp phủ một màu xanh thẫm của rừng già. Khác với Tràng Định - nơi những đồi thạch được trồng thành hàng lối ngay ngắn - ở đây mọi thứ hoang sơ và dữ dội hơn nhiều.
"Mình sắp đến Mường Nhé rồi anh." Thắng nói, tay chỉ về phía trước. "Nghe nói ở đây có nhiều dược liệu quý lắm."
Cảnh gật đầu. Anh đã nghiên cứu về vùng này suốt ba tháng qua. Mường Nhé, huyện cực Tây của Tổ quốc, nơi có Vườn Quốc gia Mường Nhé rộng hơn 180.000 hecta với hệ sinh thái nguyên sinh quý giá. Theo các tài liệu, nơi đây có hơn 500 loài cây dược liệu, trong đó nhiều loài quý hiếm như sâm Lai Châu, thảo quả, đẳng sâm, hà thủ ô đỏ...
Nhưng Cảnh không đến đây chỉ để khảo sát.
Anh đến vì một cái tên: Bà Mẩy.
Người phụ nữ dân tộc Hà Nhì nổi tiếng khắp vùng Tây Bắc với biệt danh "Bà chúa dược liệu". Người ta đồn rằng bà có thể phân biệt hàng trăm loại cây thuốc chỉ bằng mùi hương, và những bài thuốc của bà có thể chữa được cả những bệnh nan y mà bệnh viện bó tay.
Nhưng cũng đồn rằng bà Mẩy rất ghét người miền xuôi. Đặc biệt là dân buôn dược liệu.
"Anh nghĩ bà ấy sẽ gặp mình không?" Thắng hỏi, giọng lo lắng.
"Không biết. Nhưng phải thử."
---
Chương 52: Bà Chúa Dược Liệu
Nhà bà Mẩy nằm chênh vênh trên một sườn núi dốc, khuất sau rặng sa mu cổ thụ. Đó là một ngôi nhà sàn nhỏ bằng gỗ, xung quanh là những luống cây thuốc được trồng xen kẽ với đá núi.
Khi Cảnh và Thắng đến nơi, trời đã nhá nhem tối.
Một người phụ nữ dân tộc Hà Nhì đang ngồi trước hiên nhà, bên cạnh là những bó cây thuốc đang phơi dở. Bà khoảng sáu mươi tuổi, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng.
"Các người là ai?" Giọng bà khô khốc, không chút cảm xúc.
"Cháu là Cảnh, từ Tràng Định, Lạng Sơn lên." Cảnh cúi chào. "Cháu muốn học hỏi về dược liệu."
Bà Mẩy nhìn anh từ đầu đến chân.
"Tràng Định? Nơi trồng thạch đen?"
"Dạ đúng ạ."
"Thạch đen chỉ là thứ cây tầm thường." Bà nói, giọng đầy khinh miệt. "Dùng để nấu chè, làm thạch. Không phải thuốc."
Cảnh không tranh luận. Anh từ từ lấy trong túi ra một túi vải nhỏ, mở ra trước mặt bà.
Bên trong là nắm hạt giống mà ông Páo đã đưa.
Bà Mẩy liếc nhìn. Rồi bà khựng lại.
"Đây là... thạch rừng?"
"Dạ. Giống thạch mọc hoang trên núi đá ở Tràng Định. Ông bác cháu nói dược tính của nó cao gấp ba lần thạch thường."
Bà Mẩy cầm lên vài hạt, đưa lên mũi ngửi. Đôi mắt sắc lạnh của bà thoáng ánh lên một tia quan tâm hiếm hoi.
"Ai cho mày cái này?"
"Ông Páo. Một người dân tộc Dao ở Bản Piên."
Bà Mẩy im lặng một lúc lâu.
"Vào nhà đi."
---
Chương 53: Câu Chuyện Của Bà Mẩy
Bên bếp lửa hồng, bà Mẩy rót ra ba chén trà rừng thơm nức.
"Ba mươi năm trước, tao cũng như mày." Bà bắt đầu kể, giọng trầm xuống. "Trẻ, đầy nhiệt huyết, muốn làm giàu từ dược liệu. Tao lặn lội khắp các bản làng, thu mua thảo dược của bà con, rồi bán lại cho các công ty dược phẩm dưới xuôi."
Bà nhấp một ngụm trà.
"Năm đầu, tao kiếm được nhiều tiền lắm. Nhưng rồi tao nhận ra một điều: bà con bán rẻ dược liệu thô, trong khi công ty dưới xuôi chế biến thành thuốc rồi bán lại cho chính bà con với giá gấp mười, gấp hai mươi lần."
"Rồi sao ạ?" Thắng hỏi.
"Tao bỏ nghề buôn. Chuyển sang tự trồng, tự chế biến. Nhưng rồi bọn buôn dược liệu không để tao yên. Chúng nó ép giá, dìm hàng, thậm chí còn phá hoại vườn thuốc của tao."
Bà nhìn thẳng vào Cảnh.
"Mày có biết bọn chúng là ai không?"
Cảnh lắc đầu.
"Tập đoàn Dược phẩm Đông Dương. Lớn nhất miền Bắc. Chúng nó kiểm soát gần như toàn bộ thị trường dược liệu Tây Bắc."
Cái tên này Cảnh đã nghe đến. Đông Dương Pharma - một đế chế dược phẩm với mạng lưới thu mua trải khắp các tỉnh miền núi. Họ có nhà máy chế biến hiện đại ở Hà Nội, và sản phẩm của họ có mặt ở hầu hết các hiệu thuốc trên toàn quốc.
"Và bây giờ mày muốn nhảy vào cái chợ này?" Bà Mẩy hỏi, giọng mỉa mai.
"Cháu không muốn nhảy vào." Cảnh đáp. "Cháu muốn thay đổi nó."
---
Chương 54: Bài Học Đầu Tiên
Sáng hôm sau, bà Mẩy dẫn Cảnh và Thắng vào rừng.
Họ đi suốt ba tiếng đồng hồ, băng qua những con dốc đứng, lội qua những con suối đá, cho đến khi đến một thung lũng nhỏ khuất sau dãy núi đá vôi.
"Đây là vườn thuốc bí mật của tao." Bà Mẩy nói, chỉ tay về phía thung lũng.
Cảnh sững người.
Thung lũng rộng chừng hai hecta, được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng. Bên trong, hàng trăm loại cây thuốc mọc xen kẽ nhau trong một hệ sinh thái được sắp đặt có chủ đích. Nào là sâm Lai Châu lá xanh mướt dưới tán rừng, nào là hà thủ ô đỏ leo quấn quanh những thân cây cổ thụ, nào là đẳng sâm hoa tím biếc ven suối...
"Tao mất mười lăm năm để tạo ra nơi này." Bà Mẩy nói. "Không phải để bán. Mà để bảo tồn."
Bà dẫn họ đi khắp thung lũng, chỉ cho họ từng loại cây, giải thích công dụng, cách trồng, cách chăm sóc. Cảnh lắng nghe như nuốt từng lời.
"Mày thấy đấy, dược liệu không giống thạch đen." Bà Mẩy nói khi họ dừng lại nghỉ bên một con suối nhỏ. "Thạch đen trồng một năm là thu. Dược liệu có loại phải trồng ba năm, năm năm, thậm chí mười năm mới cho thu hoạch. Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn."
"Nhưng nếu làm được, giá trị sẽ cao hơn rất nhiều." Cảnh nói.
"Đúng. Nhưng giá trị cao cũng có nghĩa là cám dỗ lớn. Mày đã sẵn sàng đối mặt với bọn Đông Dương chưa?"
Cảnh im lặng một lát.
"Cháu đã từng đối mặt với những kẻ muốn thâu tóm công ty cháu. Cháu đã thắng. Lần này cũng vậy."
Bà Mẩy nhìn anh, đôi mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can.
"Được. Tao sẽ dạy mày. Nhưng có một điều kiện."
"Điều kiện gì ạ?"
"Không được bán dược liệu thô ra ngoài. Phải chế biến sâu, tạo ra sản phẩm hoàn chỉnh. Và phải chia sẻ lợi nhuận công bằng cho người trồng. Nếu mày làm trái, tao sẽ là người đầu tiên chống lại mày."
Cảnh đứng dậy, cúi đầu thật sâu.
"Cháu xin hứa."
---
Chương 55: Ba Tháng Ở Mường Nhé
Cảnh ở lại Mường Nhé ba tháng.
Ban ngày, anh theo bà Mẩy vào rừng, học cách nhận diện từng loại cây thuốc, cách thu hái đúng thời điểm, cách sơ chế để giữ được dược tính cao nhất. Ban đêm, anh ngồi bên bếp lửa, ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ tay đã sờn góc.
Thắng thì được giao nhiệm vụ khác: đi khắp các bản làng trong vùng, tìm hiểu tình hình trồng và buôn bán dược liệu của bà con.
Những gì Thắng báo cáo khiến Cảnh không khỏi đau lòng.
Cũng giống như thạch đen ở Tràng Định ngày trước, dược liệu Tây Bắc đang bị các thương lái và tập đoàn lớn thao túng. Bà con dân tộc trồng được cây thuốc quý, nhưng chỉ bán được với giá rẻ mạt. Trong khi đó, Đông Dương Pharma và một số công ty khác thu mua ồ ạt, chế biến thành các sản phẩm cao cấp, rồi bán ra thị trường với giá cắt cổ.
"Thảo quả tươi bà con bán có hai trăm nghìn một ký." Thắng kể. "Nhưng sau khi qua tay Đông Dương, thành tinh dầu thảo quả bán với giá hai triệu một lọ 10ml."
"Hà thủ ô đỏ tươi ba trăm nghìn một ký. Nhưng thành viên nang hà thủ ô của họ bán tám trăm nghìn một hộp."
Cảnh nghe mà lòng nặng trĩu.
Lịch sử đang lặp lại. Chỉ khác là lần này, quy mô lớn hơn, và đối thủ mạnh hơn gấp bội.
---
Chương 56: Kế Hoạch Mới
Tháng thứ tư, Cảnh trở về Tràng Định.
Anh triệu tập một cuộc họp với Hà, ông Quý, và các cộng sự thân cận.
"Chúng ta sẽ mở rộng sang dược liệu." Anh tuyên bố. "Nhưng không phải theo cách thông thường."
Anh trình bày kế hoạch đã ấp ủ suốt ba tháng qua:
GIAI ĐOẠN 1: XÂY DỰNG VÙNG NGUYÊN LIỆU
· Hợp tác với bà Mẩy và các già làng ở Điện Biên, Lai Châu, Sơn La
· Áp dụng mô hình cổ phần hóa nông dân đã thành công ở Tràng Định
· Trồng và bảo tồn các loại dược liệu quý: sâm Lai Châu, thảo quả, đẳng sâm, hà thủ ô đỏ, thạch rừng...
GIAI ĐOẠN 2: CHẾ BIẾN SÂU
· Xây dựng nhà máy chế biến dược liệu đạt chuẩn GMP-WHO
· Sản xuất các sản phẩm: cao dược liệu, viên nang, trà thảo mộc, tinh dầu...
· Đăng ký bảo hộ thương hiệu "Dược liệu Tây Bắc"
GIAI ĐOẠN 3: PHÂN PHỐI VÀ XUẤT KHẨU
· Xây dựng chuỗi cửa hàng dược liệu sạch trên toàn quốc
· Hướng tới xuất khẩu sang các thị trường khó tính: Nhật Bản, Hàn Quốc, EU
"Nghe hay đấy." Hà nói sau khi Cảnh trình bày xong. "Nhưng có một vấn đề."
"Vấn đề gì?"
"Vốn. Để làm được tất cả những thứ này, chúng ta cần ít nhất năm trăm tỷ đồng. Hiện tại, dòng tiền của TDA chỉ đủ cho hoạt động hiện tại và một phần nhỏ mở rộng."
Cảnh gật đầu. Anh đã lường trước câu hỏi này.
"Chúng ta sẽ gọi vốn. Nhưng không phải từ các quỹ đầu tư như Bắc Hà."
"Thì từ đâu?"
"Từ chính những người nông dân trồng dược liệu. Và từ thị trường chứng khoán - phát hành thêm cổ phiếu TDA để huy động vốn cho mảng dược liệu."
---
Chương 57: Đối Thủ Thức Giấc
Trong khi Cảnh đang lên kế hoạch mở rộng, ở Hà Nội, một người khác cũng đang theo dõi sát sao từng bước đi của anh.
Trụ sở Đông Dương Pharma - tòa tháp mười hai tầng mặt phố Lý Thường Kiệt.
Ông Lê Hoàng Quân - Tổng Giám đốc Đông Dương - ngồi trong văn phòng sang trọng, trên tay là tập báo cáo về hoạt động của TDA trong những tháng gần đây.
"Thằng này định nhảy vào sân của mình." Ông Quân nói, giọng đều đều.
Ngồi đối diện ông là một người đàn ông trẻ, khoảng ba mươi lăm tuổi, veston lịch lãm. Đó là Tuấn - con trai cả của ông Quân, hiện là Phó Tổng Giám đốc phụ trách mảng nguyên liệu.
"Nó đã ở Mường Nhé ba tháng, học nghề từ bà Mẩy." Tuấn báo cáo. "Và có vẻ như nó đang định áp dụng mô hình cổ phần hóa nông dân vào dược liệu."
Ông Quân cười nhạt. "Mô hình đó chỉ hợp với nông sản thông thường. Dược liệu là lĩnh vực đặc thù, đòi hỏi công nghệ và tiêu chuẩn cao. Nó không đủ sức chơi đâu."
"Nhưng thưa bố, TDA đã có kinh nghiệm niêm yết và huy động vốn trên sàn chứng khoán. Nếu nó phát hành thêm cổ phiếu thành công, nó sẽ có đủ tiền để đầu tư."
Ông Quân im lặng một lát.
"Vậy thì đừng để nó phát hành thành công."
---
Chương 58: Cạm Bẫy
Một tuần trước ngày TDA công bố kế hoạch phát hành thêm cổ phiếu, một sự kiện kỳ lạ xảy ra.
Trên thị trường bắt đầu xuất hiện những tin đồn thất thiệt về chất lượng sản phẩm thạch đen của TDA. Một số khách hàng phản ánh rằng thạch đen Tràng Định có dấu hiệu bị nấm mốc, gây đau bụng khi sử dụng.
Cùng lúc, một đoạn video được lan truyền trên mạng xã hội: cảnh một người đàn ông tự xưng là cựu công nhân của TDA, tố cáo công ty sử dụng hóa chất tẩy trắng thạch và bóc lột sức lao động của nông dân.
Cổ phiếu TDA lập tức giảm mạnh.
Hà ngồi trong phòng, mắt dán vào bảng giá đang lao dốc.
"Đây là chiến dịch phá hoại có tổ chức." Chị nói. "Em đã kiểm tra nguồn phát tán tin đồn. Tất cả đều xuất phát từ các tài khoản ảo, nhưng có dấu hiệu được điều phối bởi một công ty truyền thông ở Hà Nội."
"Công ty nào?"
"Truyền thông Đông Dương. Trực thuộc Đông Dương Pharma."
Cảnh không ngạc nhiên. Anh đã đoán trước đối thủ sẽ ra tay. Nhưng anh không ngờ họ lại chọn cách đánh vào chính sản phẩm cốt lõi của TDA, thay vì mảng dược liệu mới.
"Họ muốn làm suy yếu TDA trước khi mình kịp huy động vốn." Anh nói. "Nếu giá cổ phiếu giảm sâu, mình sẽ không thể phát hành thêm với giá tốt. Kế hoạch dược liệu sẽ bị đình trệ."
"Vậy mình phải làm gì?"
Cảnh suy nghĩ một lát.
"Chứng minh trong sạch. Công khai tất cả."
---
Chương 59: Phản Công Trắng Án
Ba ngày sau, TDA tổ chức một buổi họp báo bất thường.
Không chỉ có phóng viên, Cảnh còn mời cả đại diện các cơ quan chức năng: Sở Y tế, Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm, và cả công an kinh tế.
Trước hàng chục ống kính, Cảnh cho trình chiếu toàn bộ quy trình sản xuất thạch đen - từ khâu trồng trọt, thu hoạch, đến chế biến và đóng gói. Mỗi công đoạn đều có video ghi lại, có chứng nhận kiểm định, và có sự giám sát của cơ quan chức năng.
"Chúng tôi không dùng bất kỳ hóa chất tẩy trắng nào." Cảnh nói. "Màu đen tự nhiên của thạch Tràng Định đến từ thổ nhưỡng và quy trình chế biến truyền thống hàng trăm năm. Chúng tôi sẵn sàng đưa mẫu đi kiểm nghiệm tại bất kỳ phòng thí nghiệm độc lập nào."
Tiếp theo, ông Páo - với tư cách đại diện cổ đông nông dân - bước lên sân khấu.
"Tao trồng thạch năm mươi năm rồi." Ông nói. "Chưa bao giờ dùng hóa chất. Chưa bao giờ thấy ai dùng hóa chất. Thằng nào nói có hóa chất, tao mời lên đây tao cho xem tận mắt."
Cuối cùng, luật sư của TDA công bố đơn khởi kiện Công ty Truyền thông Đông Dương về tội vu khống và phá hoại uy tín doanh nghiệp.
Buổi họp báo kết thúc trong tiếng vỗ tay.
Ngay chiều hôm đó, cổ phiếu TDA hồi phục mạnh.
---
Chương 60: Chiêu Mới Của Đông Dương
Ông Quân không phải kẻ dễ bỏ cuộc.
Sau thất bại của chiến dịch bôi nhọ, ông ta chuyển sang chiến thuật khác: thâu tóm nguồn cung.
Đông Dương Pharma tuyên bố tăng giá thu mua toàn bộ các loại dược liệu ở khu vực Tây Bắc lên 30%. Họ cử hàng chục thương lái tỏa đi khắp các bản làng, đặt cọc trước tiền cho nông dân, ký hợp đồng độc quyền cung ứng.
Mục tiêu rất rõ ràng: khóa chặt nguồn nguyên liệu, không cho TDA chen chân vào.
Ở Mường Nhé, bà Mẩy gọi điện cho Cảnh, giọng đầy lo lắng:
"Bọn Đông Dương đang lùng sục khắp nơi. Chúng nó đặt cọc tiền cho bà con, nhiều người đã ký hợp đồng rồi. Mày mà chậm chân là hết đất đấy."
Cảnh biết mình không thể cạnh tranh về giá với Đông Dương - một tập đoàn có tiềm lực tài chính khổng lồ. Anh phải tìm một cách khác.
Và rồi, trong một đêm trằn trọc, ý tưởng đến với anh.
Anh nhớ lại lời bà Mẩy nói: "Dược liệu không giống thạch đen. Có loại phải trồng ba năm, năm năm mới thu hoạch."
Đông Dương có thể trả giá cao ngay bây giờ. Nhưng họ có thể đảm bảo đầu ra ổn định trong năm năm, mười năm tới không? Họ có chia sẻ lợi nhuận từ sản phẩm chế biến sâu cho nông dân không?
Cảnh quyết định đánh vào điểm yếu đó.
---
Chương 61: Hợp Đồng Cổ Phần Dược Liệu
Một tháng sau, Cảnh trở lại Mường Nhé, mang theo một bản hợp đồng mới.
Không giống như hợp đồng thu mua thông thường của Đông Dương, bản hợp đồng của TDA có tên: "HỢP ĐỒNG LIÊN KẾT SẢN XUẤT VÀ CHIA SẺ LỢI NHUẬN DƯỢC LIỆU" .
Nội dung chính:
1. TDA sẽ ứng trước chi phí giống, phân bón, và hướng dẫn kỹ thuật cho nông dân trồng dược liệu.
2. Khi thu hoạch, TDA thu mua toàn bộ sản lượng với giá sàn cam kết - thấp hơn giá Đông Dương trả ngay, nhưng...
3. Nông dân sẽ nhận thêm cổ phần trong Công ty Dược liệu TDA (công ty con sẽ được thành lập). Khi dược liệu được chế biến thành sản phẩm và bán ra thị trường, nông dân sẽ được chia lợi nhuận theo tỷ lệ cổ phần.
4. Hợp đồng có thời hạn mười năm, có thể gia hạn.
"Điều này có nghĩa là..." Cảnh giải thích trước cuộc họp dân ở Mường Nhé. "...bà con không chỉ bán nguyên liệu thô. Bà con sẽ là đồng sở hữu của toàn bộ chuỗi giá trị. Khi viên nang hà thủ ô được bán với giá tám trăm nghìn một hộp, bà con sẽ được hưởng một phần trong đó."
Những người nông dân nhìn nhau. Họ chưa hiểu hết, nhưng họ nhớ câu chuyện về Tràng Định - nơi những người trồng thạch đen giờ đây đã có nhà xây, xe máy, và con cái được học hành tử tế.
Bà Mẩy là người đầu tiên ký.
"Tao tin mày." Bà nói. "Nhưng nhớ lời hứa."
Sau bà Mẩy, từng người, từng người đặt bút ký.
---
Chương 62: Cuộc Chiến Ở Sìn Hồ
Nhưng không phải ở đâu cũng suôn sẻ như Mường Nhé.
Ở Sìn Hồ, Lai Châu - một trong những vùng trồng sâm quý hiếm nhất Tây Bắc - Đông Dương đã có mạng lưới thu mua dày đặc từ nhiều năm. Họ kiểm soát gần như toàn bộ nguồn sâm Lai Châu thông qua một hệ thống thương lái địa phương do một người đàn ông tên A Lềnh cầm đầu.
A Lềnh là người dân tộc Mông, nổi tiếng là tay buôn dược liệu lớn nhất vùng. Hắn có quan hệ rộng, tay chân đông, và đặc biệt là rất trung thành với Đông Dương Pharma.
Khi Cảnh và Thắng đặt chân đến Sìn Hồ, họ lập tức cảm nhận được sự thù địch.
"Không có chỗ cho người lạ ở đây." A Lềnh nói thẳng vào mặt Cảnh khi họ gặp nhau ở chợ phiên. "Dược liệu Sìn Hồ đã có chủ rồi. Mày quay về Tràng Định đi."
"Tôi không đến để tranh giành." Cảnh đáp. "Tôi đến để hợp tác."
"Hợp tác cái gì? Mày định lừa bà con bằng mấy tờ giấy lộn cổ phần như mày đã làm ở dưới kia à? Ở đây không ai tin mày đâu."
Cảnh nhìn quanh. Những người dân tộc Mông ở chợ phiên đang nhìn anh với ánh mắt đầy hoài nghi và cảnh giác.
Anh biết, đây sẽ là trận chiến khó khăn nhất.
---
Chương 63: Người Đàn Ông Mất Tất Cả
Cảnh quyết định ở lại Sìn Hồ.
Anh không vội vàng tiếp cận nông dân. Thay vào đó, anh dành những ngày đầu tiên chỉ để quan sát, lắng nghe, và tìm hiểu.
Điều anh phát hiện khiến anh bàng hoàng.
A Lềnh không chỉ là thương lái - hắn còn là chủ nợ của hàng trăm hộ dân trong vùng. Nhiều năm qua, hắn cho nông dân vay tiền mua giống, phân bón, với lãi suất cắt cổ. Đến mùa thu hoạch, hắn ép họ bán sâm với giá chỉ bằng một nửa thị trường để trừ nợ. Những người không trả được nợ bị tịch thu đất, thậm chí bị đánh đập, đe dọa.
Một buổi tối, một người đàn ông dân tộc Mông gầy gò tìm đến chỗ Cảnh trọ.
"Tao là Chứ." Ông ta nói, giọng run run. "Tao nghe nói mày muốn giúp dân trồng sâm."
"Đúng vậy." Cảnh đáp.
"Nhà tao có ba hecta sâm năm năm tuổi. Sắp đến kỳ thu hoạch. Nhưng tao đang nợ A Lềnh hai trăm triệu. Hắn bảo sẽ lấy hết sâm của tao để trừ nợ. Tao... tao không còn gì cả."
Ông Chứ rưng rưng nước mắt.
"Vợ tao bỏ đi rồi. Con tao phải nghỉ học. Tao không biết làm sao..."
Cảnh im lặng một lúc.
"Chú có muốn thoát khỏi A Lềnh không?"
"Muốn. Nhưng làm sao được? Hắn có tiền, có người, có cả quan hệ với chính quyền."
"Cháu sẽ giúp chú. Nhưng chú phải tin cháu."
---
Chương 64: Kế Hoạch Giải Cứu
Cảnh gọi điện về Tràng Định, yêu cầu Hà chuyển gấp năm trăm triệu đồng lên Sìn Hồ.
"Anh định làm gì?" Hà hỏi, giọng lo lắng.
"Trả nợ cho ông Chứ. Và những người khác."
"Nhưng như vậy là mình đang dùng tiền của công ty để..."
"Để cứu người. Và để xây dựng lòng tin." Cảnh ngắt lời. "Em có nhớ ngày đầu ở Tràng Định không? Chúng ta cũng bắt đầu bằng việc trả giá cao hơn cho nông dân. Bây giờ cũng vậy."
Hà im lặng một lát.
"Em hiểu rồi. Tiền sẽ có trong ba ngày."
Nhưng Cảnh không chỉ trả nợ cho ông Chứ.
Anh yêu cầu ông Chứ dẫn mình đi gặp những hộ nông dân khác đang mắc nợ A Lềnh. Mỗi nơi đến, anh đều nói cùng một điều:
"Tôi sẽ trả nợ cho mọi người. Đổi lại, mọi người ký hợp đồng cung ứng sâm cho TDA trong mười năm. Và nhận cổ phần trong công ty dược liệu của chúng tôi."
Trong vòng một tháng, hơn ba mươi hộ nông dân ở Sìn Hồ đã được "giải cứu" khỏi bàn tay A Lềnh.
---
Chương 65: A Lềnh Phản Đòn
A Lềnh không phải kẻ ngồi yên chịu trận.
Khi phát hiện ra Cảnh đang "cướp" khách hàng của mình, hắn nổi điên.
Một đêm, khi Cảnh đang ngủ trong nhà nghỉ, một nhóm thanh niên lạ mặt ập đến, đập phá cửa kính, ném đá vào phòng. Cảnh kịp thời chạy thoát ra lối sau, nhưng xe của Thắng bị đập nát.
Chưa hết, sáng hôm sau, công an địa phương bất ngờ đến kiểm tra giấy tờ tạm trú của Cảnh và Thắng, với lý do "có đơn tố cáo hoạt động kinh doanh trái phép".
May mắn, Cảnh đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ ủy quyền của TDA và giấy giới thiệu của chính quyền tỉnh Lai Châu (mà anh đã xin được trước khi lên đây). Công an đành bỏ đi.
Nhưng Cảnh biết, đây mới chỉ là những đòn thăm dò.
"A Lềnh sẽ không dừng lại đâu." Ông Chứ nói với Cảnh sau sự việc. "Hắn có tiền, có súng, có cả đám tay chân sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Mày nên cẩn thận."
"Cháu biết." Cảnh đáp. "Nhưng cháu sẽ không bỏ cuộc."
---
Chương 66: Bắt Tay Với Quái Vật
Trong khi Cảnh đang vật lộn ở Sìn Hồ, một diễn biến bất ngờ xảy ra ở Hà Nội.
Hà nhận được một cuộc gọi.
"Tôi là Hoàng Lệ Quyên, Tổng Giám đốc Bắc Hà Capital."
Hà suýt đánh rơi điện thoại.
"Bà muốn gì?"
"Tôi muốn gặp anh Cảnh. Có một đề nghị hợp tác."
"Chúng tôi không hợp tác với kẻ thù."
Bà Quyên cười nhẹ. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Đông Dương Pharma đang là mối đe dọa chung của cả TDA và Bắc Hà. Tôi có thông tin về họ mà anh Cảnh sẽ rất muốn biết."
Hà do dự, rồi chuyển lời cho Cảnh.
Một tuần sau, tại một quán cà phê kín đáo ở Hà Nội, Cảnh và bà Quyên ngồi đối diện nhau.
"Thông tin gì?" Cảnh hỏi thẳng.
Bà Quyên đẩy về phía anh một tập tài liệu.
"Đông Dương Pharma đang bí mật thu mua cổ phiếu TDA trên sàn. Họ đã gom được gần 5%."
Cảnh giật mình. Anh không hề hay biết điều này.
"Tại sao họ làm vậy?"
"Vì họ muốn có tiếng nói trong nội bộ TDA. Và nếu không thể ngăn cản anh mở rộng sang dược liệu, họ sẽ thâu tóm chính công ty của anh."
Cảnh im lặng.
"Tại sao bà lại giúp tôi?"
Bà Quyên nhấp một ngụm cà phê.
"Vì tôi không muốn Đông Dương độc quyền thị trường dược liệu. Nếu họ thâu tóm được TDA, họ sẽ kiểm soát toàn bộ chuỗi từ trồng trọt đến phân phối. Lúc đó, ngay cả Bắc Hà cũng không chen chân vào được. Tôi muốn anh tồn tại, để tạo ra thế cân bằng."
Cảnh nhìn bà Quyên. Anh không tin bà ta. Nhưng thông tin về Đông Dương thu mua cổ phiếu TDA là có thật - Hà đã xác nhận.
"Được. Tạm thời hợp tác. Nhưng nếu bà giở trò..."
"Tôi biết rồi." Bà Quyên cười. "Anh sẽ biến tôi thành cổ đông thiểu số bất lực như lần trước. Yên tâm, lần này tôi không có ý định thâu tóm TDA. Tôi chỉ muốn kiếm tiền."
---
Chương 67: Mặt Trận Mới
Có thông tin từ bà Quyên, Cảnh lập tức điều chỉnh chiến lược.
Thay vì tập trung toàn lực cho mảng dược liệu, anh quyết định mở mặt trận thứ hai: cuộc chiến ngay trên sàn chứng khoán.
"Đông Dương đang gom cổ phiếu TDA." Anh nói với Hà trong cuộc họp khẩn. "Chúng ta không thể để họ vượt quá 10%."
"Nhưng mình không đủ tiền mặt để mua vào đỡ giá. Tiền đang dồn hết cho dược liệu rồi."
"Không cần mua vào đỡ giá. Chỉ cần làm chậm tốc độ gom hàng của họ."
Cảnh đưa ra kế hoạch:
1. Công bố thông tin bất lợi về Đông Dương Pharma - những vụ kiện về chất lượng thuốc, những tranh chấp với nông dân ở các vùng dược liệu khác.
2. Vận động cổ đông nông dân của TDA không bán cổ phiếu trong giai đoạn này.
3. Tìm kiếm nhà đầu tư chiến lược mới - những quỹ đầu tư có thiện chí thực sự muốn phát triển nông nghiệp bền vững.
"Và còn một việc nữa." Cảnh nói. "Liên hệ với luật sư Dũng. Tìm hiểu xem Đông Dương có vi phạm gì trong quá trình thu mua cổ phiếu không. Nếu có, chúng ta sẽ kiện."
---
Chương 68: Bí Mật Của Đông Dương
Cuộc điều tra của luật sư Dũng mang lại kết quả bất ngờ.
Đông Dương Pharma không chỉ đang gom cổ phiếu TDA. Họ còn đang âm thầm mua gom đất ở Tràng Định - những khu đất nằm ngoài vùng quy hoạch dược liệu, nhưng lại nằm trên các mạch nước ngầm quan trọng.
"Đây mới là mục tiêu thực sự của họ." Luật sư Dũng giải thích. "Đông Dương không chỉ muốn thâu tóm TDA. Họ muốn kiểm soát nguồn nước để phục vụ cho một dự án khác."
"Dự án gì?"
"Nhà máy sản xuất dược phẩm quy mô lớn. Họ định xây dựng ở ngay Tràng Định, tận dụng nguồn nước sạch và vùng nguyên liệu dược liệu sẵn có. Nếu thành công, họ sẽ biến Tràng Định thành cứ điểm chiến lược của họ ở phía Bắc."
Cảnh lạnh người.
Nếu Đông Dương xây nhà máy ở Tràng Định, họ sẽ trực tiếp cạnh tranh với TDA không chỉ về nguyên liệu, mà còn về nhân công, về thị trường, về tất cả mọi thứ.
"Chúng ta phải ngăn chặn họ."
---
Chương 69: Hội Đồng Làng Bất Thường
Trở về Tràng Định, Cảnh triệu tập một cuộc họp bất thường của Hội đồng Liên hiệp Hợp tác xã - cơ quan quyền lực cao nhất của TDA kể từ khi chuyển đổi mô hình.
Thành phần tham dự: đại diện nông dân từ tất cả các xã, do ông Páo làm Chủ tịch Hội đồng.
Cảnh trình bày toàn bộ sự việc: từ kế hoạch mở rộng sang dược liệu, đến âm mưu của Đông Dương Pharma, và mối đe dọa về nhà máy dược phẩm sắp được xây dựng.
"Chúng ta có hai lựa chọn." Cảnh nói. "Một: chấp nhận để Đông Dương vào, cạnh tranh sòng phẳng. Hai: ngăn chặn họ bằng mọi cách."
Ông Páo đứng dậy.
"Tao có ý kiến."
Mọi người im lặng lắng nghe.
"Đất này là của tổ tiên để lại. Nước này là mạch sống của cả vùng. Không thể để người ngoài đến lấy được." Ông nói. "Nhưng cũng không thể ngăn cản sự phát triển. Tao đề nghị: chúng ta tự xây dựng khu chế biến dược liệu của mình, ngay tại Tràng Định. Trước khi Đông Dương kịp làm."
Cảnh nhìn ông Páo. Ý tưởng này... táo bạo hơn cả những gì anh từng nghĩ.
"Nhưng chúng ta chưa có đủ vốn, chưa có công nghệ..."
"Có bà Mẩy." Ông Páo ngắt lời. "Bà ấy có kinh nghiệm chế biến dược liệu mấy chục năm. Và có những bài thuốc gia truyền vô giá. Chỉ cần mình cho bà ấy một cơ hội."
Cảnh suy nghĩ một lúc.
"Được. Chúng ta sẽ làm."
---
Chương 70: Bà Mẩy Về Xuôi
Đây là lần đầu tiên trong đời bà Mẩy rời khỏi Mường Nhé quá một tuần.
Bà xuống Tràng Định cùng với hai bao tải đầy cây thuốc khô, một cuốn sổ tay cũ kỹ ghi chép các bài thuốc gia truyền, và một niềm hy vọng mong manh rằng lần này sẽ khác.
Cảnh đón bà ở đầu huyện.
"Cháu cảm ơn bác đã đến."
"Đừng cảm ơn vội." Bà Mẩy nói. "Để tao xem đất đai, nguồn nước ở đây đã."
Suốt ba ngày, bà Mẩy đi khắp Tràng Định. Bà xem xét thổ nhưỡng, thử nước, quan sát hướng gió, hướng nắng. Đến ngày thứ tư, bà đưa ra kết luận:
"Đất ở đây tốt. Nước ở đây sạch. Khí hậu phù hợp với nhiều loại dược liệu. Có thể làm được."
Rồi bà mở cuốn sổ tay cũ kỹ ra.
"Đây là bài thuốc của dòng họ tao, truyền lại mười ba đời. Cao thạch đen kết hợp với bảy vị thuốc khác, có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, mát gan. Chưa từng được sản xuất công nghiệp. Tao muốn dùng nó làm sản phẩm đầu tiên."
Cảnh cầm cuốn sổ, lật từng trang. Những dòng chữ viết tay nắn nót, những hình vẽ cây thuốc tỉ mỉ, những công thức được ghi chép cẩn thận qua bao thế hệ.
"Đây là kho báu." Anh nói.
"Không." Bà Mẩy lắc đầu. "Kho báu là khi nó cứu được người. Còn nằm trong cuốn sổ này, nó chỉ là giấy."
---
Chương 71: Nhà Máy Trên Đồi Thạch
Sáu tháng sau.
Trên một quả đồi thoai thoải ở phía Nam Tràng Định, một công trình mới mọc lên.
Đó là Nhà máy Chế biến Dược liệu TDA - cơ sở đầu tiên của Liên hiệp Hợp tác xã trong lĩnh vực dược phẩm. Nhà máy được xây dựng theo tiêu chuẩn GMP-WHO, với dây chuyền sản xuất hiện đại nhập khẩu từ Hàn Quốc.
Bà Mẩy được bổ nhiệm làm Giám đốc Chuyên môn, phụ trách toàn bộ khâu nghiên cứu và phát triển sản phẩm.
Sản phẩm đầu tiên ra đời: "Cao thạch đen Mường Nhé" - một loại cao dược liệu cô đặc từ thạch rừng và bảy vị thảo dược quý, được đóng trong những hũ thủy tinh nhỏ xinh, mang nhãn hiệu TDA.
Ngày ra mắt sản phẩm, Cảnh đứng trên sân khấu, tay nâng niu hũ cao thạch đen.
"Đây không chỉ là một sản phẩm mới." Anh nói trước đông đảo nông dân và phóng viên. "Đây là minh chứng rằng chúng ta có thể làm được những điều lớn lao. Từ cây thạch đen, chúng ta đã có cổ phần. Từ cổ phần, chúng ta đã có công ty. Và từ công ty, chúng ta sẽ có cả một đế chế dược liệu."
Tiếng vỗ tay vang dội.
Trong đám đông, ông Páo lặng lẽ lau nước mắt.
---
Chương 72: Đông Dương Phản Ứng
Tin tức về Nhà máy Dược liệu TDA và sản phẩm Cao thạch đen Mường Nhé lan nhanh như lửa gặp gió.
Ở Hà Nội, ông Lê Hoàng Quân đập bàn tức giận.
"Không thể để thằng đó thành công được!"
Ông ra lệnh cho bộ phận R&D của Đông Dương lập tức nghiên cứu một sản phẩm tương tự, với giá thành thấp hơn, để cạnh tranh trực tiếp. Đồng thời, ông chỉ đạo bộ phận truyền thông tung ra chiến dịch bôi nhọ sản phẩm của TDA.
"Chất lượng chưa được kiểm chứng." "Không rõ nguồn gốc dược liệu." "Có thể gây tác dụng phụ." - hàng loạt bài báo, bài đăng trên mạng xã hội xuất hiện.
Nhưng lần này, chiến dịch bôi nhọ không có tác dụng như mong đợi.
Bởi vì TDA đã chuẩn bị trước.
Họ công bố đầy đủ giấy chứng nhận kiểm định chất lượng từ Viện Dược liệu Trung ương. Họ mời các chuyên gia y học cổ truyền đến tham quan nhà máy và xác nhận quy trình sản xuất. Và đặc biệt, họ mời chính những người nông dân - những cổ đông của TDA - đứng ra làm chứng cho chất lượng sản phẩm.
"Tao đã dùng thử cao này rồi." Ông Páo nói trong một video được chia sẻ rộng rãi. "Nó làm từ cây thạch rừng mà ông bà tao vẫn dùng làm thuốc bao đời nay. Không có hóa chất gì hết."
Lòng tin của người tiêu dùng đã được xây dựng qua nhiều năm, giờ đây phát huy tác dụng.
---
Chương 73: Thành Công Bước Đầu
Ba tháng sau khi ra mắt, Cao thạch đen Mường Nhé đã có mặt tại hơn năm trăm nhà thuốc trên toàn quốc.
Doanh số tháng đầu tiên đạt hai tỷ đồng. Tháng thứ hai tăng lên ba tỷ rưỡi. Tháng thứ ba vượt mốc năm tỷ.
Những đơn hàng xuất khẩu đầu tiên sang thị trường Đông Nam Á cũng bắt đầu được ký kết.
Nhưng quan trọng hơn cả những con số, đó là niềm vui của những người nông dân.
Ở Sìn Hồ, ông Chứ - người đàn ông từng đứng bên bờ vực phá sản - giờ đây đã trả hết nợ. Vườn sâm của ông được TDA bao tiêu toàn bộ với giá tốt. Ông còn nhận được cổ tức đầu tiên từ số cổ phần dược liệu mà ông nắm giữ.
"Tao chưa bao giờ nghĩ có ngày mình được như này." Ông Chứ nói với Cảnh trong một lần anh lên thăm Sìn Hồ. "Cảm ơn mày."
"Cháu không làm gì cả." Cảnh đáp. "Chính chú và bà con đã làm nên tất cả."
---
Chương 74: Bóng Ma Quá Khứ Trở Lại
Nhưng ngay khi mọi thứ dường như đang đi đúng hướng, một biến cố mới ập đến.
A Lềnh - kẻ từng bị Cảnh đánh bại ở Sìn Hồ - bất ngờ xuất hiện trở lại. Lần này, hắn không đơn độc.
Hắn liên kết với một nhóm người tự xưng là "Hội Bảo tồn Dược liệu Bản địa", cáo buộc TDA đã đánh cắp các bài thuốc gia truyền của đồng bào dân tộc để trục lợi.
"Bà Mẩy đã bán đứng bí quyết của tổ tiên cho người ngoài." A Lềnh tuyên bố trong một cuộc họp báo do Đông Dương Pharma tài trợ. "Những bài thuốc đó thuộc về cộng đồng, không phải của riêng ai. TDA phải trả lại, hoặc chia sẻ lợi nhuận công bằng."
Đây là một đòn đánh tinh vi. Nó không chỉ nhắm vào khía cạnh pháp lý, mà còn đánh vào tình cảm dân tộc và lòng tự tôn của đồng bào.
Bà Mẩy bị triệu tập lên UBND huyện Mường Nhé để giải trình. Nhiều người dân tộc trong vùng bắt đầu nhìn bà với ánh mắt nghi ngờ.
Cảnh biết, đây là trận chiến khó khăn nhất - trận chiến vì danh dự.
---
Chương 75: Bảo Vệ Bà Mẩy
Cảnh lập tức có mặt ở Mường Nhé.
Anh không đến một mình. Anh mang theo luật sư Dũng, các chuyên gia về sở hữu trí tuệ, và một tài liệu quan trọng: "Thỏa thuận Bảo tồn và Phát triển Tri thức Bản địa" mà TDA đã ký với bà Mẩy và đại diện cộng đồng ngay từ khi bắt đầu hợp tác.
Trước cuộc họp của UBND huyện, Cảnh trình bày:
"Bà Mẩy không bán bài thuốc cho chúng tôi. Bà ấy đã tự nguyện đóng góp tri thức của mình vào một dự án chung, với cam kết rằng mọi lợi nhuận từ sản phẩm sẽ được chia sẻ công bằng cho cộng đồng."
Anh đưa ra bản thỏa thuận. Trong đó ghi rõ:
· 10% lợi nhuận từ Cao thạch đen Mường Nhé được trích lập vào "Quỹ Phát triển Cộng đồng Mường Nhé".
· Bà Mẩy được hưởng 5% cổ phần trong Công ty Dược liệu TDA.
· Các bài thuốc gia truyền được bảo hộ dưới dạng "sở hữu trí tuệ cộng đồng", không ai có quyền sở hữu riêng.
"Chúng tôi không đánh cắp gì cả." Cảnh kết luận. "Chúng tôi đang bảo tồn và phát triển di sản của đồng bào."
Những người dự họp xì xào bàn tán. Rõ ràng, sự thật đang nghiêng về phía TDA.
A Lềnh ngồi ở góc phòng, mặt tối sầm.
---
Chương 76: Sự Thật Về A Lềnh
Nhưng Cảnh chưa dừng lại ở việc bảo vệ bà Mẩy.
Anh đã điều tra về quá khứ của A Lềnh, và những gì anh tìm thấy thật kinh hoàng.
Trong cuộc họp, luật sư Dũng đứng lên, yêu cầu được trình bày.
"Thưa quý vị, người đàn ông đang ngồi kia - A Lềnh - không phải là người bảo vệ dược liệu bản địa như hắn tự xưng."
Luật sư Dũng lần lượt đưa ra các bằng chứng:
· Hợp đồng A Lềnh đã ký với Đông Dương Pharma, theo đó hắn được trả hoa hồng cho mỗi tấn dược liệu thô xuất khẩu sang Trung Quốc.
· Hình ảnh những xe tải chở đầy sâm Lai Châu, thảo quả, hà thủ ô... rời khỏi Sìn Hồ để đến cửa khẩu, trong khi chính người dân địa phương phải mua lại dược liệu với giá cắt cổ.
· Lời khai của những nông dân từng bị A Lềnh ép bán đất, tịch thu nhà cửa vì không trả được nợ.
"Hắn không bảo vệ dược liệu bản địa. Hắn đang bán rẻ tài nguyên của đồng bào cho người ngoài. Và bây giờ, khi TDA muốn giữ dược liệu ở lại, chế biến sâu, tạo giá trị gia tăng cho chính đồng bào - hắn lại vu khống chúng tôi. Tại sao? Vì chúng tôi đang phá vỡ thế độc quyền của hắn và Đông Dương Pharma."
Căn phòng im phăng phắc.
A Lềnh tái mặt, lắp bắp định nói gì đó, nhưng rồi hắn đứng dậy bỏ ra ngoài giữa những ánh mắt căm phẫn của mọi người.
---
Chương 77: Đông Dương Rút Lui
Sau sự kiện ở Mường Nhé, làn sóng dư luận quay ngoắt chống lại Đông Dương Pharma.
Các phương tiện truyền thông bắt đầu đào sâu vào hoạt động của tập đoàn này. Hàng loạt bài báo vạch trần cách Đông Dương thao túng thị trường dược liệu, ép giá nông dân, và xuất khẩu thô tài nguyên quý giá của đất nước.
Cùng lúc, trên sàn chứng khoán, cổ phiếu Đông Dương bắt đầu lao dốc. Các nhà đầu tư lo ngại về những rủi ro pháp lý và uy tín của công ty.
Ông Lê Hoàng Quân buộc phải tổ chức họp báo, tuyên bố "tạm dừng kế hoạch mở rộng tại Tràng Định" và "xem xét lại chiến lược phát triển vùng nguyên liệu".
Đó là một chiến thắng vang dội cho TDA.
Nhưng Cảnh không ăn mừng.
Anh biết, Đông Dương chỉ tạm rút lui. Họ sẽ còn trở lại, với những thủ đoạn tinh vi hơn. Và để thực sự bảo vệ được những gì đã xây dựng, TDA phải lớn mạnh hơn nữa.
---
Chương 78: Mở Rộng Liên Minh
Sáu tháng sau chiến thắng trước Đông Dương, Cảnh bắt tay vào một kế hoạch đầy tham vọng: mở rộng Liên minh Hợp tác xã Dược liệu ra toàn bộ vùng Tây Bắc.
Hết Lai Châu, Sơn La, Điện Biên, đến Hà Giang, Lào Cai, Yên Bái...
Ở mỗi tỉnh, TDA thành lập một chi nhánh, liên kết với các hợp tác xã địa phương để xây dựng vùng nguyên liệu dược liệu sạch. Mô hình cổ phần hóa nông dân được áp dụng thống nhất, với những điều chỉnh phù hợp với đặc thù từng địa phương.
Bà Mẩy được giao nhiệm vụ đặc biệt: đi khắp các bản làng để thu thập, ghi chép và bảo tồn các bài thuốc gia truyền của đồng bào các dân tộc.
"Đây là cách duy nhất để bảo vệ tri thức của tổ tiên." Bà nói. "Không phải giấu đi, mà là ghi chép lại, phát triển lên, và chia sẻ lợi ích công bằng."
Trong vòng hai năm, TDA đã có mặt tại mười hai tỉnh Tây Bắc, với hơn năm mươi nghìn hộ nông dân tham gia mô hình cổ phần.
Doanh thu từ mảng dược liệu vượt mốc một nghìn tỷ đồng mỗi năm, chiếm gần một nửa tổng doanh thu của toàn Liên hiệp.
---
Chương 79: Đối Thủ Mới
Nhưng càng lớn mạnh, TDA càng thu hút sự chú ý của những thế lực lớn hơn.
Một ngày, Cảnh nhận được điện thoại từ một số máy lạ.
"Chào anh Cảnh. Tôi là đại diện của Tập đoàn Hưng Thịnh."
Cảnh giật mình. Hưng Thịnh là một trong những tập đoàn tư nhân lớn nhất Việt Nam, với lợi ích trải dài từ bất động sản, ngân hàng, đến bán lẻ và dược phẩm.
"Chúng tôi đánh giá cao mô hình của anh. Và chúng tôi muốn hợp tác."
"Hợp tác thế nào?"
"Chúng tôi muốn mua lại 51% cổ phần TDA, với giá cao hơn 30% so với thị giá hiện tại. Anh vẫn sẽ là người điều hành. Chúng tôi chỉ hỗ trợ vốn và mạng lưới phân phối."
Cảnh im lặng.
"Tôi cần thời gian suy nghĩ."
"Tất nhiên. Nhưng đừng lâu quá. Cơ hội không đợi ai."
Cảnh cúp máy, lòng nặng trĩu.
Anh biết, đây không phải lời đề nghị hợp tác. Đây là tối hậu thư. Nếu anh từ chối, Hưng Thịnh sẽ trở thành kẻ thù mới - và họ mạnh hơn Bắc Hà Capital, mạnh hơn Đông Dương Pharma gấp nhiều lần.
---
Chương 80: Quyết Định
Đêm đó, Cảnh không ngủ.
Anh ngồi một mình trên đỉnh đồi Bản Piên, nhìn xuống thung lũng thạch đang ngủ yên dưới ánh trăng.
Bảy năm đã trôi qua kể từ ngày anh trở về Tràng Định với một khoản nợ và một ý tưởng điên rồ.
Bảy năm, từ một xưởng chế biến nhỏ, TDA đã trở thành một đế chế nông sản - dược liệu với hàng chục nghìn cổ đông là nông dân.
Bảy năm chiến đấu với thương lái, với quỹ đầu tư, với tập đoàn lớn.
Và bây giờ, một kẻ khổng lồ mới đang gõ cửa.
Cảnh lấy điện thoại ra, gọi cho Hà.
"Em nghĩ sao về đề nghị của Hưng Thịnh?"
Hà im lặng một lát.
"Về mặt tài chính, đó là một deal tốt. Họ trả giá cao, lại cho mình tiếp tục điều hành. Nhưng..."
"Nhưng?"
"Nhưng nếu bán 51%, mình sẽ mất quyền kiểm soát. Và một khi mất quyền kiểm soát, mình không thể bảo vệ được mô hình cổ phần hóa nông dân. Họ sẽ thay đổi tất cả."
Cảnh gật đầu, dù Hà không nhìn thấy.
"Anh cũng nghĩ vậy."
"Vậy anh định làm gì?"
Cảnh nhìn lên bầu trời đầy sao.
"Từ chối. Và chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo."
---
Chương 81: Lời Thách Thức
Sáng hôm sau, Cảnh gọi lại cho người đại diện của Hưng Thịnh.
"Cảm ơn lời đề nghị của anh. Nhưng TDA không phải để bán."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
"Anh có chắc không? Đây là cơ hội duy nhất đấy."
"Tôi chắc."
"Vậy thì..." Giọng người đó lạnh đi. "...chúc anh may mắn."
Cuộc gọi kết thúc.
Cảnh biết, anh vừa tạo ra một kẻ thù mới. Nhưng anh cũng biết, đó là lựa chọn duy nhất để bảo vệ những gì đã gây dựng.
Anh bước ra ban công, nhìn xuống sân công ty. Bên dưới, những người nông dân đang tụ tập, chờ nghe tin tức về đề nghị của Hưng Thịnh.
Cảnh hít một hơi sâu, rồi bước xuống.
"Thưa bà con." Anh nói. "Có người muốn mua công ty của chúng ta. Họ trả giá rất cao."
Những tiếng xì xào nổi lên.
"Nhưng cháu đã từ chối."
Im lặng.
"Bởi vì công ty này không phải của riêng cháu. Nó là của tất cả mọi người ở đây. Của những người đã đổ mồ hôi, nước mắt trên những ruộng thạch, những vườn sâm. Của những người đã tin vào một ý tưởng điên rồ bảy năm trước."
Cảnh nhìn thẳng vào đám đông.
"Cháu không biết tương lai sẽ ra sao. Có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ mạnh hơn, giàu hơn. Nhưng cháu biết một điều: chừng nào chúng ta còn đoàn kết, chừng nào chúng ta còn nắm giữ cổ phần của chính mình, thì không ai có thể cướp được thành quả này."
Ông Páo bước lên, đứng cạnh Cảnh.
"Tao già rồi." Ông nói. "Nhưng tao vẫn còn đủ sức để đứng đây. Và tao sẽ đứng đây đến khi nào không đứng được nữa. Ai muốn lấy đất này, lấy cây này, phải bước qua xác tao trước."
Tiếng vỗ tay vang dậy.
Cảnh nhìn ông Páo, rồi nhìn ra đám đông. Trong khoảnh khắc đó, anh biết mình đã chọn đúng.
---
HẾT PHẦN BA
---