Tôi làm ở xưởng gỗ được 7 năm. Tháng trước, công ty thông báo: "Đơn hàng giảm, tạm dừng tăng ca đến khi có thông báo mới." Tôi biết "tạm dừng" nghĩa là không biết đến bao giờ. Lương tôi từ 10 triệu xuống còn 6 triệu. Vợ tôi mới sinh cháu thứ hai, không đi làm được. Cả nhà 4 miệng ăn trông vào 6 triệu đồng.
Tôi phải tìm cách kiếm thêm. Nhưng làm gì bây giờ? Chạy grab thì không có xe. Đi phụ hồ thì không có thời gian. Tôi chỉ rảnh buổi tối từ 5h30 đến 11h.
Một tối, tôi ra đầu ngõ mua chai nước mắm. Thấy hàng thịt nướng của bà Sáu đông khách, tôi đứng lại xem. Bà Sáu là người cùng quê, lên đây bán thịt nướng đã 10 năm. Bà bảo: "Mỗi tối tao bán được 2-3 ký thịt, lời 300-400 nghìn. Mày muốn làm không, tao chỉ cho."
Tôi về bàn với vợ. Chị ấy ủng hộ ngay: "Anh thử đi, em phụ anh." Lấy 2 triệu tiền tiết kiệm cuối cùng, tôi mua một cái bếp than nhỏ, 2 ký thịt heo, gia vị ướp, que xiên, và một cái bàn nhựa. Tối đầu tiên, tôi dựng bếp ở góc đường gần cổng khu công nghiệp. Vợ tôi bế con ngồi sau trông hàng.
Tối đó tôi bán được 1,5 ký thịt. Lời 200 nghìn. Vợ chồng tôi mừng muốn khóc. Nhưng cũng có vấn đề: thịt ướp chưa ngon, khách chê nhạt. Tôi đi hỏi bà Sáu, bà chỉ cho công thức ướp: sả, tỏi, dầu hàu, mật ong, ngũ vị hương. Lần sau tôi ướp đúng công thức, thịt thơm hơn hẳn.
Dần dần tôi có khách quen. Toàn công nhân tan ca ghé ăn. Họ khen thịt mềm, nước chấm vừa miệng. Tôi mở rộng menu: thêm bò nướng, gà nướng, bánh mì nướng. Mỗi tối bán được 3-4 ký thịt các loại, lời 400-500 nghìn.
Nhưng rồi cũng có vấn đề. Có hôm trời mưa, tôi không bán được. Có hôm công an phường ra nhắc nhở vì lấn chiếm vỉa hè. Tôi phải tìm một chỗ khác ổn định hơn. Tôi thuê một góc sân nhà dân gần đó, giá 1 triệu một tháng. Có mái che, có chỗ để xe cho khách.
Sau 6 tháng, quán thịt nướng của tôi đã có 5 bàn, mỗi tối bán được 5-7 ký thịt. Tôi thuê thêm một em sinh viên phụ rửa bát, dọn bàn. Vợ tôi lo việc ướp thịt ở nhà, tôi lo bán hàng buổi tối.
Bây giờ, thu nhập từ quán thịt nướng đã gấp đôi lương công nhân. Nhưng tôi vẫn chưa bỏ việc ở xưởng. Tôi muốn tích lũy thêm, mở rộng quán, rồi mới tính chuyện nghỉ hẳn. Tôi biết, con đường phía trước còn dài. Nhưng ít nhất, tôi đã không bỏ cuộc khi khó khăn ập đến.