Công nhân không tăng ca - Phục vụ tiệc cưới cuối tuần

📁 Khởi nghiệp

🎧 Nghe truyện

0:00 0:00
Câu 0/0 Tốc độ: 1.0x
👩 Giọng Nữ
👨 Giọng Nam

Chị em tôi gọi đùa đó là "đội quân váy đen". Cứ mỗi chiều thứ bảy, sau khi tan ca ở xưởng may lúc 4h30, tôi và mấy chị em cùng xóm trọ lại thay đồ, mặc áo sơ mi trắng, váy đen, đi giày bệt, chạy xe ra nhà hàng tiệc cưới cách khu công nghiệp 5 cây số.

Chúng tôi là công nhân may. Tháng trước công ty cắt tăng ca. Lương còn 5,5 triệu. Không đủ sống. Một chị trong xưởng mách: "Ra nhà hàng tiệc cưới làm phục vụ cuối tuần đi, 200 nghìn một buổi, bao ăn."

Buổi đầu tiên đi làm, tôi run lắm. Nhà hàng to, đèn sáng choang, khách toàn người sang trọng. Tôi được phân công bưng món. Mâm cỗ 10 người, mỗi lần bưng một khay nặng mấy ký, đi từ bếp ra bàn. Đi đi lại lại suốt 4 tiếng đồng hồ. Chân tôi sưng vù vì không quen đi giày bệt nhiều. Nhưng cuối buổi, ông chủ đưa 200 nghìn tiền mặt, tôi mừng rơi nước mắt.

Dần dần tôi quen việc. Tôi học được cách bưng khay không đổ, cách rót bia không sủi bọt, cách mỉm cười với khách dù chân đang đau. Tôi cũng học được cách quan sát: tiệc cưới là một ngành kinh doanh khổng lồ. Mỗi mâm cỗ giá 3-4 triệu. Mỗi buổi tiệc có 50-100 mâm. Doanh thu một buổi tiệc có khi lên đến 300-400 triệu.

Có lần, tôi phục vụ một đám cưới mà cô dâu cũng từng là công nhân. Cô ấy khởi nghiệp từ một tiệm bánh nhỏ, giờ có một thương hiệu bánh cưới nổi tiếng. Nhìn cô ấy trong bộ váy cưới lộng lẫy, tôi tự hỏi: "Mình có làm được như vậy không?"

Sau 3 tháng làm phục vụ tiệc cưới, tôi không chỉ kiếm thêm được 1,6 triệu mỗi tháng. Tôi còn học được rất nhiều điều về ngành dịch vụ tiệc cưới. Tôi biết giá thuê váy cưới, giá make-up cô dâu, giá chụp ảnh, giá làm thiệp mời. Tôi biết những thứ nhỏ nhặt như hoa cưới, bánh cưới, quà tặng khách cũng là những mảng kinh doanh riêng.

Tôi bắt đầu nghĩ: Mình có thể làm gì trong ngành này? Mình không có vốn mở nhà hàng. Nhưng mình có thể làm những thứ nhỏ hơn. Tôi học cách gấp khăn hình hoa sen, cách trang trí bàn tiệc, cách cắm hoa. Những lúc rảnh, tôi phụ mấy cô chú làm hoa, làm bóng bay.

Bây giờ, tôi vẫn làm công nhân, vẫn phục vụ tiệc cưới cuối tuần. Nhưng tôi còn nhận thêm việc trang trí bàn tiệc cho các đám cưới nhỏ. Mỗi lần trang trí một bàn, tôi được trả 50 nghìn. Mỗi đám cưới 20 bàn, tôi kiếm thêm được 1 triệu. Mỗi tháng tôi nhận 2-3 đám, thu nhập tăng thêm 2-3 triệu.

Tôi không còn là công nhân may đi làm thuê đơn thuần nữa. Tôi đang học một nghề mới. Biết đâu một ngày nào đó, tôi sẽ mở một dịch vụ trang trí tiệc cưới của riêng mình.